[ĐSHC]- CHƯƠNG 37

Chương 37: Xử trí toàn phi
Mộ Tử Thư không nhìn hắn, hơi quay đầu đi,  thấp giọng nói: “Ta không muốn mất đi nữa.”Người trong ngực dần dần yên tĩnh lại, Vũ Văn Quân Quyết nhìn hắn khóc đến đỏ mắt, nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt hắn: “Chuyện Hoàng nhi ta cũng rất đau lòng, ngươi nếu không muốn có hài tử nữa chúng ta cũng có thể không muốn.”

Thấy thái độ kiên quyết của hắn, Vũ Văn Quân Quyết cũng không tiếp tục đề tài này, thở dài nói: “Hảo. Ta chỉ hi vọng ngươi có thể nguôi đi chuyện của hài tử, ngươi nếu cứ suy sụp như vậy, ta cũng không có tâm tình.

Mộ Tử Thư đột nhiên ngẩn ra, đau đớn trong lòng co rút từng trận, tay nắm chặt áo bào hắn.

Vũ Văn Quân Quyết vỗ nhẹ lưng để hắn yên lòng, cúi đầu hôn lên gò má hắn, “Tử Thư, trên đời này không có người nào có thể sống dậy, nên sớm bước ra khỏi chuyện hài tử mới phải. Chờ ngươi khôi phục thân thể, ta sẽ dẫn ngươi ra ngoài cung một chuyến.” Tiếp tục đọc

[ĐSHC]- CHƯƠNG 36

Chương 36: Tra ra dược vật

Vũ Văn Quân Quyết cơ hồ ôm Mộ Tử Thư suốt cả một ngày, hắn không chịu dùng cơm trưaliền phụng bồi hắn không ăn. Thẳng đến bữa tối Mộ Tử Thư mới chịu ăn một ít, nhưng vẫn không nói một câu, ăn được một chút liền không muốn ăn nữa, đi ngủ sớm.

Vũ Văn Quân Quyết mặc dù lo lắng cho thân thể hắn, nhưng cũng không thể làm gì, không muốn buộc hắn, cũng theo hắn lên giường sớm một chút, ôm hắn vào trong ngực an ủi hắn, cũng là một đêm chưa ngủ, trong lòng suy tư đến tột cùng là người nào hại Tử Thư, mà nếu nói dị vật vậy là cái gì.

Ngày hôm đó chính là ngày thứ ba kỳ hạn cuối cùng, Hoàng thượng lâm triều trở lại lền nghe Tác Tây nói Lương thái y phát hiện dược vật hại chết tiểu hoàng tử, xin hắn đến Khuynh Nguyệt Điện một chuyến.

Nhìn chỗ ngủ của Mộ Tử Thư một lát, Vũ Văn Quân Quyết vuốt sợi tóc trên trán hắn, trầm mặt đứng dậy. Lần này bất luận là ai là người đứng sau, hắn tuyệt đối không bỏ qua!

Vừa muốn xoay người đến Khuynh Nguyệt Điện, tay đột nhiên bị kéo, quay đầu lại nguyên lai là Tử Thư tỉnh. Tiếp tục đọc

[AC] – CHƯƠNG 3

Chương 3

 

“Này, này! Tỉnh? Trương Hằng! Tiểu tử, ngươi có nghe ta nói không vậy?”

Trên mặt bị người vỗ nhẹ, Trương Hằng chợt tỉnh, ánh mắt hướng về người đang nhìn mình.

“Tiểu tử thúi, cả buổi chiều đều mơ màng ở chỗ này. Ngươi tối qua hẳn không phải ngủ cùng với tất cả đầu bài ở hộp đêm đi?”

“Không có a.”

“Không có mới là lạ! Ngươi xem lại bàn chân ngươi đang nhũn ra kìa. Ta nói huynh đệ a, bây giờ không giống như ngày xưa, ngươi có ăn có mặc có tiểu đệ, mở đầu tốt như vậy, nên chú ý giữ gìn sức khỏe thật tốt có được hay không? Không nên gặp một mẹ ngực lớn liền cởi quần ra thượng. Khi còn bé từ cô nhi viện đi theo sách ca trốn ra ngoài, đến bây giờ chỉ dư lại mấy người chúng ta, ta cũng không muốn ngươi chưa già mà đã chết.”

“Này! Ngươi ngậm miệng a! Ngươi hôm nay đặc biệt tới đây để nguyền rủa ta chết?” Trương Hằng bất mãn vỗ một chưởng lên mặt bàn, “Bàn chính sự!”

Lâm Dũng lo lắng nhìn hắn một cái, cầm sổ sách lên nhìn.

“Mặc dù tiểu tử ngươi luôn chơi bời lêu lổng, bất quá nhìn qua, hộp đêm buôn bán cũng không tệ nha.”

“Ngươi nói ai chơi bời lêu lổng a? Hộp đêm buôn bán ngày càng tốt là bởi vì mỗi ngày ta đều chuyên cần làm việc.”

“Gần đây cảnh sát còn tìm ngươi gây phiền toái sao?”

“Tàm tạm, trừ lần kia, gần đây cũng không có bị thăm viếng. Bảo Sách ca cứ yên tâm, hắn giao hộp đêm cho ta xử lý, ta sẽ trông nom thật tốt.”

“Ta không phải nói việc buôn bán ở hộp đêm, ta hỏi ngươi.” Lâm Dũng nhìn xong, dung dấu ấn lên, tỏ ý làm xong chính sự, bỏ sổ sách qua một bên, “Không phải có một tên cảnh sát họ Hồng luôn tìm đến ngươi gây phiền toái sao?”

“Ngươi nói tên kia a.” Trong long Trương Hằng giật mình, trên mặt bất trí khả phủ.

 

“Như thế nào? Giải quyết được hay không? Có cần giúp một tay không?”

“Tự ta có thể đối phó.”

“Bên này ta có chiêu mộ được hai người, hơn mười năm trước ở Mỹ là lính đánh thuê, kỹ thuật bắn chính xác, nói đến ám sát đánh lén…”

“Ngươi có phiền hay không?” Trương Hằng trừng mắt nhìn, “Một thối tiểu tử, ta không giải quyết được sao? Con mẹ nó ngươi nhiều chuyện!”

Lâm Dũng nhìn hắn đột nhiên nổi giận, hoàn toàn không hiểu gì.

Mọi người nhiều năm là huynh đệ như vậy, từ trước đến nay chuyện của ngươi cũng là chuyện của ta, sao lại bảo nhiều chuyện?

“Tính khí như vậy, dạ dày lại tái phát?” Lâm Dũng nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể nghĩ tới cái nguyên nhân này.

“Không có a.”

“Ngươi mặc dù mạnh miệng, mỗi lần không phải đau đến lăn lộn, ngươi lại không chịu đến bệnh viện. Ta nói ngươi xấu hổ cái gì nha? Bệnh viện là Sách ca, thầy thuốc là đệ đệ ngươi, lão đại cũng là ngươi, ngã bệnh cũng phải đến thầy thuốc…”

“Đủ rồi, ngươi thật phiền. Con mẹ nó ngươi cũng không phải là thầy thuốc, dài dòng cái rắm a! Kiểm tra xong sổ sách thì cút nhanh cho lão tử.”

Trương Hằng đứng lên, xách cổ Lâm Dũng, kéo hắn tới trước cửa hành lang trước mặt đóng sầm cửa.

Thật ra thì Lâm Dũng bây giờ cũng là một lão đại, ho khan một tiếng cũng có thể động chết mấy đại nhân vật, không chừa mặt mũi của hắn như vậy còn không bị đánh chết, mấy lão huynh đệ cùng Trương Hằng cũng tâm phục khẩu phục Sách ca.

Vừa mới chuyển thân, cửa phía sau lại rắc một cái mở ra.

“Này, Sách ca kêu ngươi cũng nên uống ít rượu thôi.” Lâm Dũng thò cái đầu vào dặn dò.

“Biết rồi.”

“Thời điểm cùng nữ nhân lêu lổng cũng nên tiết chế, nếu không cẩn thận tinh tẫn người vong.”

“Biết rồi.”

“Còn có, chuyện gì xảy ra với nhóm hàng ở công viên kia? Tháng trước lúc đi họp không phải thương lượng tốt lắm sao, không cần giao hàng với phía bên kia sao?”

Trương Hằng im lặng, xoau người lại, “Đó là sai lầm của ta, ta sẽ đích thân nói rõ với Sách ca.”

“Hắc, muốn ngươi nói rõ, Sách ca đã sớm gọi điện bảo ngươi đã qua. Nhiều năm làm huynh đệ như vậy, Sách ca tin ngươi, một lần vô tình đánh mất không cần để trong lòng, lần sau làm việc cẩn thận một chút là được.”

Trương Hằng rũ mí mắt, trầm mặc một hồi, “Bao nhiêu năm đều tốt, sai lầm chính là sai lầm. Sách ca bên kia, ta sẽ đích thân qua một chuyến.”

“Ngươi nha, đang yên lành cố chấp làm cái gì? Sách ca cũng không trách ngươi.”

“Vì lần này tổn thất hàng” Trương Hằng trầm giọng nói, “Ta sẽ tự bỏ tiền ra bồi thường.”

Lâm Dũng còn muốn nói điều gì, nhưng nhìn Trương Hằng mím môi thành đường thẳng tắp, cuối cùng thở dài, “Tùy ngươi.”

Hắn còn không biết tính khí của huynh đệ.

Thường ngày thoạt nhìn tùy tiện, không có tim phổi, cái gì cũng không quan tâm, một khi chui rúc vào sừng trâu, chín đầu bò cũng kéo không trở lại (một khi đi vào ngõ cụt thì không thể ra được.)

Ban đầu bọn họ vừa mới ra ngoài hành tẩu, tiểu hài tử lực chiến đấu còn chưa đủ, bị một đám lưu manh trưởng thành vây lại đánh, Trương Bình thường xuyên bị doa cho khóc lớn, Trương Hằng đem đệ đệ bảo hộ phía sau, bị một cây gậy gỗ đánh đến thương tích đầy mình, cũng không chịu lui bước.

Khi đó, hắn cũng mím môi quật cường như vậy.

Lâm Dũng đi, a Huy liền vào.

“Hằng ca, tin tức ngươi muốn đã hỏi thăm được một chút.” A Huy đem tin tức mới thu thập được toàn bộ báo cáo không bỏ sót một chút nào, tổng kết nói: “Xem ra chúng ta phải đề phòng tên Hồng gia đó.”

“Ân.” Trương Hằng hừ mũi, không nhìn ra tâm tình.

“Thật là không nhìn thì không biết, vừa nhìn liền giật mình. Tên Hồng gia này thật lợi hại, hai năm qua không hiện thân, vớt nhiều buôn bán như vậy, còn đoạt được vài bến tàu mới. Phát triển mạnh như vậy, sau lưng tám chín phần ẩn giấu cao nhân.”

Chợt bị ánh mắt sắc bén của lão đại nhìn tới, a Huy ngẩn người, không biết mình nói sai gì.

Vội vàng cúi đầu nghĩ lại.

Đúng rồi! Thế nào lại quên vỗ mông ngựa lão đại?

“Bất quá Hồng gia có lợi hại hơn ngữa cũng không lợi hại hơn Hằng ca của chúng ta. Cao nhân chó má gì, có ẩn giấu sâu hơn nữa cũng bị Hằng ca chú ý tới. Hắn dám khinh cử vọng động, Hằng ca một ngón út liền đâm chết hắn. Ta nói đúng không, Hằng ca? Hắc hắc hắc.”

“So sánh cái rắm!” Trương Hằng nhìn chằm chằm tiểu đệ, hận thiết bất thành cương, “Hồng gia bất quá thu mới mấy bến tàu, ngươi liền hâm mộ chảy nước miếng? Có chút lý tưởng có được hay không? Thua kém vài điểm có được không? Đừng quên lão đại của ngươi là ai, là ta —— Hằng! Ca! Đừng quên lão đại của lão đại ngươi là người nào, Sách ca không gì không làm được! Trong mắt Sách ca, mấy bến tàu, vài nét bút tiểu sinh ý, coi là cái lông a? Còn đứng làm gì? Chờ phần thưởng? Ngươi cút!”.

“Nga.” A Huy đi ra cửa.

“Đứng lại.”

“Còn chuyện gì a, Hằng ca?”

“Hồng gia bên kia, ngươi tiếp tục quan sát, có tin tức gì lập tức báo cho ta biết.”

“Biết, Hằng ca.” A Huy xoay người đi.

“Này này! tiểu tử thúi, ta còn chưa nói hết.”

A Huy vội vàng quay lại, đã sớm đoán được giọng tranh công, “Có phải mang tới mì sợi cho ngươi, Hằng ca? Không thành vấn đề, ta đã sớm kêu người làm tốt, làm sạch thịt cùng rau củ.”

“Làm cái đầu ngươi. Ta phải nhắc nhở ngươi, chuyện của Hồng gia, không được nói cho người khác biết.”

“Tại sao?”

“Ai nha, tiểu tử đầu ngươi thiếu đánh? Ta là lão đại ngươi, bảo ngươi làm việc ngươi liền làm, còn dám hỏi tại sao? Muốn ăn đòn có phải không?”

“Vậy nếu như Dũng ca hỏi thì sao?”

“Không cần nói cho hắn.”

“Kia, nếu như Sách ca hỏi?”

Trương Hằng ngẩn ra.

Sau đó giơ tay lên, một tát một cái lên ót a Huy mắng, “Ngươi là ai, Sách ca sẽ tìm ngươi hỏi chuyện Hồng gia, ngươi đi chết đi! Mau cút! Món ăn kia ta không ăn, ta muốn ăn dê bài, không cho rau chân vịt!”

———————————-

 

Trong phòng ánh sang tối mờ, hai vóc người nam nhân cao lớn chiếm giữ hé ra một người trên ghế salon, giống như giằng co trên bàn, ngồi đối mặt nhau.

Ánh mắt gặp nhau giữa không trung đều không ôn hòa, giống như mở ra một vết đao, ý đồ cắt rách cái gì.

Phảng phất so đấu kiên nhẫn, sau gặp mặt, người nào cũng không nói gì.

Cho đến khi lão Từ bưng lên hai chén trà nóng, đặt ở trên cái bàn nhỏ giữa bọn họ, trầm mặc mới bị đánh vỡ.

“Vụ án súng ống đạn dược công viên Phỉ Lâm kia, ngươi lại lập công, cách vị trí tổng cảnh ty ngày càng gần.” Hồng Vũ bưng trà đến chop mũi, ngửi nhiệt hương bay ra  từ trà, “Chúc mừng.”

“Có lời nói thẳng, chớ long vòng.” Hồng Lê Minh cũng không nhìn bàn trà một cái, ánh mắt thẳng tới trên mặt đại ca.

“Bắt được mấy người ở công viên Phỉ Lâm, không phải là người của Cổ Sách?”

“Không phải. Tất cả đều là thủ hạ của Tống mập mạp.”

“Kỳ quái”, Hồng Vũ uống một ngụm trà, “Công viên Phỉ Lâm bên kia, luôn là nơi buôn bán của nhóm người Cổ Sách, Tống mập mạp ăn gan hùm mật gấu, dám dính đến chuyện bên kia?”

“Chúng ta đã thẩm tra nhiều lần. Không phải là ý tứ của Tống mập mạp. Mấy người này đều là người mới của Tống mập mạp, không hiểu quy củ, nhận được điện thoại nói có mua bán, liền đem một đám súng ống đạn dược đến địa điểm ước định .”

“Đám súng ống đạn dược kia là của Tống mập mạp.”

“Không, là khách nhân.”

“Của ai?”

“Ta đưa tài liệu, ngươi không xem sao?” Ánh mắt sắc bén của Hồng Lê Minh đảo qua người đối diện, “Phía trên viết rất rõ rang kết quả thẩm vấn, mấy người kia nói, theo khách nhân chỉ thị, mang súng ống đạn dược từ địa điểm này đưa đến chỗ khác. Bọn họ cũng không cùng khách gặp mặt. Cảnh sát phỏng đoán có thể là phương thức mới của nhóm người Cổ Sách, lợi dụng người bên ngoài đến làm việc mua bán súng ống đạn dược. Cứ như vậy, coi như ngoài ý muốn, tổn thất cũng chỉ là hàng hóa, sẽ không tổn thất người của bọn hắn.”

“Thật đơn giản như vậy?”

“Có tin hay không tùy ngươi.”

Bốn đạo ánh mắt trên không trung nhẹ nhàng chạm vào, mơ hồ tóe ra tia lửa.

Tiếp đặt chén trà lên bàn, Hồng Vũ kết thúc đối chọi ánh mắt gay gắt cùng Hồng Lê Minh, thoải mái mà hỏi, “Nghe nói, xe của ngươi gần đây không bị bắt? Nhà trọ cũng thay đổi phải thanh tịnh?”

Hồng vũ đối với chuyện người bên cạnh mình rõ như long bàn tay, Hồng Lê Minh không bất ngờ chút nào.

Hắn trong Hồng gia đã dày công thiết lập nhiều quân cờ, việc trong Hồng gia đều nghiêm mật giám thị, điểm này Hồng Lê Minh trong long biết rõ rang.

“Trong nhà muốn phát triển buôn bán.” Hồng Vũ nói.

“Phương diện nào?”

“Nam nhân, dễ dàng nhất là xài trên người nữ nhân. Muốn nhanh tích lũy tiền bạc, thì không thể sao lãng tiêu khiển sản nghiệp.”

“Ngươi nói hộp đêm?” Hồng Lê Minh lập tức hiểu.

Hồng Vũ gật đầu.

“Nói đến chỗ ăn chơi, bây giờ danh tiếng nhất chính là thiên đường mỹ lệ, không khí tốt, nàng cũng đúng giờ, nam nhân đều yêu đi.” Hồng Vũ dừng một chút, ý chỉ “Cổ Sách giao cho thuộc hạ – Trương Hằng xử lý hộp đêm.”

“Sau đó thì sao?” Giọng nói Hồng Lê Minh vô lo vô hỉ,  có thể nói là lãnh đạm.

“Kể từ khi thiên đường mỹ lệ mở ra, đoạt hết buôn bán, khiến cho một dãy hộp đêm cũng bị ép thảm, cơ hồ mỗi tháng đóng cửa một nhà. Chúng ta thu mua mấy nhà, đã trùng tu lại, sẽ sớm khai trương. Đừng lo lắng, không phải dùng danh tiếng Hồng gia, trên hợp đồng viết chính là tên của ta với ngươi hợp lại, bất quá tiền kiếm tới là của chúng ta.” Hồng Vũ dù bận vẫn ung dung nói điều kiện, “Nếu như hộp đêm của Cổ Sách gần đây thường bị cảnh sát ghé thăm. Đối với chúng ta, lần khai trương này với mấy nhà mà nói, sẽ rất có ích.”

“Hảo.”

Hồng Lê Minh thống khoái đáp ứng, khiến cho Hồng Vũ hơi cảm thấy kinh ngạc.

“Ngươi thật…”

“Yêu cầu của ngươi ta đáp ứng, cứ như vậy.” Hồng Lê Minh đứng lên, đeo kính râm, chỉ lộ ra đường môi mỏng phía dưới cong lêm, thoạt nhìn hơi lộ vẻ lãnh đạm vô tình, “Ta còn có việc, đi trước.”

Gật đầu với lão Từ, Hồng Lê Minh không khiến cho người khác chú ý rời khỏi quán nhỏ.

Cước bộ có chút dồn dập.

Hôm nay cùng Hồng Vũ gặp mặt, dù thời gian có dài hơn so với dự tính, muốn làm cơm tối xong trước khi tên kia về nhà, sợ rằng khả năng không nhiều rồi.

[ĐSHC]- CHƯƠNG 35

Chương 35: Bất tường chi nhân

 (* Người mang lại điềm xấu, chuyện chẳng lành..)

Sau khi ôm Mộ Tử Thư đến Hoàn Lan Cung, Vũ Văn Quân Quyết tự mình dùng khăn ấm lau người cho hắn. Khí trời rét lạnh, chỉ sợ hắn sau khi sinh thân thể bị lạnh sau sẽ lưu lại bệnh gì đó, lại kêu Tác Tây chuẩn bị lò ấm sưởi ấm cho hắn.

Mộ Tử Thư luôn luôn ngủ mê man liên tiếp hai ngày, sau khi vết thương khép lại, thái y cũng nói thân thể hắn không đáng lo ngại nữa, chẳng qua là thoát lực sau khi sinh, lại bị đả kích nghiêm trọng nên vẫn chưa tỉnh, không bao lâu nữa sẽ tỉnh lại.

Vũ Văn Quân Quyết hai ngày nay luôn bồi hắn tại mép giường, sợ hắn tỉnh lại không có hài tử, lại không thấy hắn sẽ không chịu nổi.

Mồng một tết là ngày quan trong nhất của Hoàng triều Vũ Văn, Mộ Tử Thư lại đúng mồng một tết sinh hạ tử anh, đã bị đám triều thần cho rằng là người mang lại điềm xấu. Hoàng thượng lại vì người kia liền tiếp hai ngày không vào triều sớm, đại thần trong triều cũng liên tiếp thượng tấu xin Hoàng thượng vào triều sớm, tần phi hậu cung cũng nhân cơ hội này không bỏ, xin Hoàng thượng xử tử người mang lại điềm xấu này. Tiếp tục đọc

[ĐSHC]- CHƯƠNG 34

Chương 34: Sinh tử anh

Vũ Văn Quân Quyết chạy tới tẩm phòng Mộ Tử Thư chỉ thấy mấy thái y đứng ở một bên xì xào bàn tán, mà trên giường Tử Thư sắc mặt đã tái nhợt, đau đến trán đổ mồ hôi lạnh.

Các thái y thấy Hoàng thượng đi vào, vội vàng quỳ xuống thỉnh an. Vũ Văn Quân Quyết liếc bọn họ một cái liền vội vàng đi tới mép giường, nhận lấy khăn tay Hỏi Mai lau mồ hôi trên trán cho Mộ Tử Thư.

“Người đau thành như vậy, các ngươi còn giá lâm cái gì!”

Các thái y lặng lẽ lau mồ hôi, Lương thái y lần nữa đứng mũi chịu sào (đảm nhận vị trí quan trọng và khó khăn nhất) nói: “Hồi Hoàng thượng, công tử hắn…. Công tử không chịu sinh a!”

Vũ Văn Quân Quyết nhíu mày, nhìn về phí người trên giường thống khổ chịu đau. Mộ Tử Thư trong bụng vô cùng đau đớn, thở dốc dồn dập, đau đớn toàn thân tựa như áp chế không được, nhưng một tay còn nắm chặt chăn bông, một tay nhìn thấy Vũ Văn Quân Quyết tới liền túm chặt ống tay áo. Tiếp tục đọc