[ĐSHC]- CHƯƠNG 25

Chương 25: Tỏ rõ tâm ý

Vũ Văn Quân Quyết mang theo Tác Tây cùng Hỏi Mai vừa rồi không thấy bóng dáng đi vào, hiền nhiên là Hỏi Mai thông minh, sớm chạy ra khỏi Khuynh Nguyệt Điện đi cầu viện binh rồi.

Hoàng thượng cũng tới, Toàn phi trên cổ còn kề thanh kiếm, cũng không tiện làm gì, không thể làm gì khác hơn là phẫn hận bỏ đoản kiếm.

Mộ Tử Thư lúc này mới run run buông đoản kiếm ra, đoản kiếm ứng tiếng rơi xuống đất, phát ra tiếng vang loảng xoảng.

Vũ Văn Quân Quyết đi tới vẫy lui Ảnh Vệ, nhìn hai tay Mộ Tử Thư tràn đầy máu tươi, mặt âm trầm đáng sợ, quay đầu nhìn Toàn phi nổi giận nói: “Không hảo hảo sống ở Toàn Lộ Điện dưỡng thân thể, lại chạy đến nơi này nháo cái gì!”

Toàn phi mặt phẫn hận lại ủy khuất, nhìn chằm chằm Vũ Văn Quân Quyết, “Hoàng thượng không phải nói muốn cho nô tỳ công đạo sao? Nếu Hoàng thượng lục soát khắp hậu cung lại không lục soát Khuynh Nguyệt Điện, chẳng lẽ nô tỳ không nên lấy lại công đạo cho con mình sao?”

Mọi người nhất thời im lặng không tiếng động, Vũ Văn Quân Quyết cầm búp bê vải trên tay liếc nhìn, lại nhìn Mộ Tử Thư.

“Ngươi trong phòng lục soát ra ngoài?”

Mộ Tử Thư vốn tay vô cùng đau đớn, lúc này lại nghe được Vũ Văn Quân Quyết nói như vậy, hắn đột nhiên cảm giác được tay khồn còn đau như vậy nữa, trái tim có chút băng giá. Mặc dù hắn chẳng qua là hỏi như vậy, nhưng chẳng biết tái sao nghe vào lỗ tại lại giống như một loại chất vấn, là bởi vì quá quan tâm đi.

“Phải.”

Vũ Văn Quân Quyết nhìn chằm chằm ánh mắt của hắn có chút bén nhọn, lúc về chợt thấy đôi tay đỏ tươi kia, trong lòng tức giận càng sâu.

Toàn phi thấy Hoàng thượng tức giận, lại nói: “Hắn cũng thừa nhận, Hoàng thượng, cầu xin ngươi cho hải tử nô tỳ một cái công đạo.”

Vũ Văn Quân Quyết lạnh mặt nhìn Toàn phi, âm trầm nói: “Trẫm đã mất đi một hoàng nhi, chẵng lẽ còn muốn đem hoàng nhi duy nhất này giết sao?”

Toàn phi bị hắn nói thế run lên, mặt lạnh không nói thêm gì nữa.

“Chuyện này trẫm sẽ tra rõ, trước khi tra rõ Mộ Tử Thư có hiềm nghi nặng nhất, cấm chân ở Khuynh Nguyệt Điện, không được rời nửa bước! Toàn phi ngươi cũng trở về Toàn Lộ Điện đi, chuyện không tra rõ ngươi nếu như còn gây nữa, liền trở về nước Mặc Kỳ đi!”

Tất cả mọi người đều biết Hoàng thượng bây giờ đang rất tức giận, Toàn phi bất mãn cũng không dám nói gì nữa, mang theo đám thủ hạ trở về Toàn Lộ Điện.

Đám người Toàn phi vừa rời đi, Hỏi Lan các nàng mặc dù biết công tử vô tội, nhưng nghĩ Hoàng thượng nhất định sẽ đòi công đạo cho công tử, nên cũng không dám chen miệng vào, vội vàng quét dọn đồ đạc, Tác Tây cũng đi kêu thái y tới băng bó cho công tử.

Vũ Văn Quân Quyết ngồi trên ghế, từ đầu tới cuối đều không nói một lời nào, mặt lạnh nhìn thái y băng bó cho Mộ Tử Thư. Thái y bị nhìn cả người sợ hãi, không dám nửa phần lười biếng. Cho đến khi thái y lui đi, Vũ Văn Quân Quyết vẫn mặt lạnh như cũ nhìn Mộ Tử Thư không nói lời nào.

Mộ Tử Thư cảm giác mình có chút ủy khuất, những thứ này rõ ràng không phải hắn làm, mà Vũ Văn Quân Quyết sớm chiều sống chung lại cái gì cũng chưa rõ ràng liền cấm hắn bước khỏi Khuynh Nguyệt Điện, bây giờ còn mặt lạnh nhìn hắn, hắn cũng có chút tức giận, Vũ Văn Quân Quyết không nói lời nào hắn cũng không nói chuyện gì.

Vũ Văn Quân Quyết nhìn hắn bị băng bó kín mít hai tay, rốt cục lạnh lùng nói: “Nói đi, chuyện gì xảy ra?”

Mộ Tử Thư cũng hiếm khi tức giận, đặc biệt vừa rồi người của Toàn phi còn xông vào tẩm phòng của hắn đánh vỡ tiểu diêu sàng, bây giờ Vũ Văn Quân Quyết lại không tin hắn, người ôn hòa từ trước đến nay cũng chẳng biết tại sao có chút giận dỗi nhàn nhạt nói: “Chính Hoàng thượng thấy chuyện đó, Tử Thư hại chết hài tử Toàn phi.”

Vũ Văn Quân Quyết híp mắt phượng nhìn hắn, “Vì sao?”

Mộ Tử Thư nhìn dáng vẻ lạnh như băng cảm thấy có chút khó chịu, sáng sớm hôm nay bọn họ còn rất tốt, thế nào đột nhiên lại như vậy? Người này thỉnh thoảng ôn tình thỉnh thoảng lạnh như băng cảm giác thật là khó chịu, hắn ghét cái loại cảm giác lo được lo mất đó. Hoặc giả như Lưu Lộng nói như vậy, bọn họ lúc đó mới thông suốt.

Mộ Tử Thư đứng dậy đi tới trước hắn, nhìn hắn nói: “Bởi vì ta yêu ngươi, có lẽ Tử Thư không thể nhìn các tần phi khác có con của ngươi cũng không chừng.”

Vũ Văn Quân Quyết nhíu mày, không để mắt đến câu nói phía sau kia, đứng dậy có chút kỳ quái nhìn hắn, sau đó nhẹ cười giễu một tiếng, “Yêu?”

Mộ Tử Thư nghe thanh âm giễu cợt của hắn trong lòng đau sót, hai tay run rẩy, nhưng nếu như đã nói ra, nên cũng sẽ không quan tâm sẽ đem chuyện kia nói ra.

Không dám nhìn hai tròng mắt lạnh như băng, Mộ Tử Thư lui lại mấy bước, nhìn cửa nhẹ nói: “Vâng, trước khi ta chưa vào cung, mỗi ngày sống ở tiểu thiên viện không thấy mặt trời. Lúc nhỏ ta còn hỏi bà vú khi nào thì ta có thể ra ngoài xem một chút, bà vú luôn dụ dỗ ta nói sớm thôi, cho đến khi từ từ lớn lên ta mới biết, cả đời này sợ là sẽ ở thiên viện. hai mươi năm bình thản cùng tịch liêu đã sớm làm cho hết thảy ảo tưởng cùng khát vọng của ta mài mòn, ta cũng không để ý sống cả đời ở cái thiên viện nhỏ nhoi đó nữa.”

Nói tới đây, Mộ Tử Thư liền nghĩ tới bà vú, vốn còn muốn Vũ Văn Quân Quyết nói qua dẫn hắn ra cung chơi có thể thuận tiện tới xem một chút, hôm nay xem ra, chỉ sợ không thực hiện được tâm nguyện cùng hắn đi thăm bà vú rồi. Quay đầu liếc nhìn Vũ Văn Quân Quyết hắn vẫn mặt lạnh như cũ.

Mộ Tử Thư miễn cưỡng loan loan khóe miệng, tiếp tục nói: “Cho đến khi vào cung gặp ngươi, ta nghe nói qua Hoàng thượng vô tâm vô tình, nhưng ta lại cảm giác được ngươi đối với ta thật tốt, loại người bị vứt bỏ như ta chính là tham luyến một chú xíut ấm áp, ta muốn, có lẽ bọn họ nói không thật. Ta từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ tranh giành cái gì, đây là lần đầu tiên, ta muốn lấy được lòng của ngươi. Dĩ nhiên hậu cung nhiều tần phi như vậy, ta cũng không lòng tham, chỉ muốn ở trong lòng ngươi có một vị trí, chỉ muốn biết ngươi đối với ta cũng có một phần tình cảm, này là đủ rồi.”

Mộ Tử Thư nói xong cũng không dám quay đầu nhìn sắc mặt Vũ Văn Quân Quyết, chỉ nhìn ngoài cửa, lại chợt nghe hắn cười thật thấp. Quay đầu nhìn, Vũ Văn Quân Quyết chẳng biết lúc nào đã chạy tới phía sau hắn, mặt âm trầm đưa tay nắm lấy cằm hắn.

“Thế nào, trẫm đối ngươi vẫn còn chưa đủ sao? Ngươi còn muốn lòng trẫm? Trẫm lại không biết Tử Thư xưa nay lạnh nhạt lại có lòng tham như vậy.”

Mộ Tử Thư nhìn nam nhân lạnh như băng đến xa lạ này, trong lòng tựa dư bị đao căt, lòng đau, cắp mắt đã bị nước mắt làm cho mơ hồ, nhưng vẫn quật cường không rơi lệ, khẽ cười nhạt: “Hoàng thượng nói không sai, là Tử Thư lòng tham, tự cho là đúng là thành đôi với Hoàng thượng, còn nói chuyện tình cảm, vọng tưởng vĩnh viễn ở trong cung làm bạn với Hoàng thượng. Đã như vậy, Hoàng thượng còn nhớ rõ cái giao dịch sinh hải tử? Đợi sau khi Tử Thư sinh xong, Hoàng thượng để Tử Thư ra cung đi.”

Vũ Văn Quân Quyết trong mắt hàn quang chợt lóe, thanh âm trầm thấp nói: “Ngươi đừng hòng mơ tưởng! Bất quá ngươi có thể nhớ trẫm vô tình cũng vô tâm.”

Sau khi nói xong, Vũ Văn Quân Quyết liền buông bàn tay Mộ Tử Thư ra, vung ống tay áo mặt lạnh ra khỏi Khuynh Nguyệt Điện.

Vũ Văn Quân Quyết một bước ra khỏi lan can, nước mắt Mộ Tử Thư cố nén liền trượt xuống, nhìn phương hướng hắn ly khai, vô lực vị ghế ngồi xuống, quả nhiên, hắn vẫn thua rồi. Vô tình không có lòng dạ nào…vì sao lại đối tốt với hắn như vậy chứ?

Đêm đó Vũ Văn Quân Quyết không trở về Khuynh Nguyệt Điện, Mộ Tử Thư cầm miếng trang sức cừng mảnh vụn tiểu diêu sàng bọc ở trong khăn ngồi ở trên giường cả một đêm, một đêm không ngủ.

Hôm sau, Lưu Lộng tới sớm, hắn nghe được tin tức liền cố ý đem tới linh dược không lưu lại sẹo cho vết thương.

Mộ Tử Thư hai tay không thể động, vẫn là Hỏi Mai thay quần áo sau mới đến tiền thính, thấy Lưu Lộng liền cười gượng với hắn.

Lưu Lộng sửng sốt, nụ cười kia so với khóc còn khó coi hơn, có chuyện gì xảy ra?

Cẩn thận đỡ Mộ Tử Thư ngồi lên ghế, Lưu Lộng mới quan tâm hỏi: “Ngươi làm sao vậy, có phải do đau tay hay không?”

Mộ Tử Thư nhìn hắn, quay về phía Hỏi Lan nói: “Các ngươi đi xuống trước đi.”

“Nhưng công tử, ngài còn chưa ăn sáng.”

“Không cần, ta vẫn chưa đói, đói bụng sẽ gọi các ngươi.”

Mặc dù không biết chuyện giữa Hoàng thượng và công tử thế nào nhưng đêm qua Hoàng thượng không đến Khuynh Nguyệt Điện, Hỏi Lan Hỏi Mai cũng biết công tử tâm tình không tốt, nên cũng không tạo không khí ngột ngạt cho hắn, đi xuống làm chuyện của mình.

Hai cung nữ sau khi đi, Mộ Tử Thư mới nói với Lưu Lộng: “Thật xin lỗi, chuyện của ngươi ta có thể không giúp được.”

Lưu Lộng nhíu mày kỳ quái, “Thế nào? Chẳng lẽ Hoàng thượng nghĩ vu thuật là do ngươi làm?”

Mộ Tử Thư hạ mắt, chuyện Vũ Văn Quân Quyết có hay không nghĩ vu thuật là do hắn làm hay không thì không biết, nếu như cảm thấy là hắn làm, có lẽ không chỉ cấm chân đơn giản như vậy đi.

“Có lẽ, đêm qua ta biểu lộ tình cảm cho hắn đi?”

“Kết quả sao?” Lưu Lộng nhìn vẻ mặt của Mộ Tử Thư cũng biết kết quả ra sao, không khỏi ghét bỏ cái mổm của mình, cái gì không hỏi lại hỏi cái này!

Mộ Tử Thư cười khổ, “Hắn nói hắn vô tâm vô tình, bây giờ sợ đã chán ghét ta.”

Lưu Lộng nhìn dáng vẻ gượng cười vui vẻ của hắn trong lòng cũng không chịu được, lấy trong ngực linh dược đưa cho hắn.

“Này, cái này có thể khép lại vết thương không để lại sẹo, ta giúp ngươi bôi.”

Mộ Tử Thư vuốt cằm, đưa tay cho hắn.

Lưu Lộng hiếm khi dịu dàng như thế, cần thận nâng tay phải của hắn lên tháo bỏ lớp vải ra, thấy vết đao cắt qua rất sâu, trong lòng cũng cảm thấy sợ hãi, hắn cũng khó có thể đỡ lấy đoản đao.

Lấy một ít dược cao cẩn thận bôi lên vết thương của hắn, Lưu Lộng cổ vũ hắn nói: “Tử Thư, ngươi cũng không cần nhụt chí, nếu như thật thích một người rồi thì đừng buông tha, tựa như ta, nếu không phải ta đuổi tận không buông…”

Tự biết mình nói lỡ miệng, Lưu Lộng ầm ĩ đỏ mặt.

Mộ Tử Thư nhìn dáng vẻ đỏ mặt, ngược lại trêu hắn, cười nói: “Không phải Cổ vương kia nhất kiến chung tình tái kiến khuynh tâm sao?”

Lưu Lộng liếc hắn, không cam chịu nói: “Ai nha được rồi, là ta theo đuổi hắn. Bất quá hắn đúng đối với ta nhất kiến chung tình tái kiến khuynh tâm!”

Mộ Tử Thư khẽ mỉm cười, hiển nhiên không tin tưởng nửa câu sau của hắn.

Lưu Lộng cũng không so đo với hắn, vừa giúp hắn bôi thuốc vừa nói: “Hoàng thượng nói hắn vô tình vô tâm, vậy hắn có chính miệng nói cho ngươi hắn vô tình vô tâm với ngươi?”

Mộ Tử Thư ngẩn người, sau đó lắc đầu.

Lưu Lộng nghiêm túc thở dài: “Vậy ngươi không nên nản chí, ngươi suy nghĩ một chút, nếu như Hoàng thượng vô tình với ngươi thì cũng đã lục soát khắp phòng  của ngươi để tìm ra búp bê vải rồi, Hoàng thượng vì sao không đem ngươi vào đại lao thẩm vấn, ngược lại chính là cấm chân ở Khuynh Nguyệt Điện? Ta đoán Hoàng thượng nhất định không tin chuyện vu thuật là do ngươi gây nên.”

Nếu nói người ngoài cuộc tình táo người trong cuộc u mê, Lưu Lộng nói có lý, Mộ Tử Thư đêm qua cũng có suy nghĩ qua, mặc dù thời điểm Vũ Văn Quân Quyết cấm chân hắn cảm thấy ủy khuất tức giận, nhưng sau lại suy nghĩ một chút, đây đúng là đãi ngộ tốt nhất rồi, nói không chừng Vũ Văn Quân Quyết đều chỉ là bảo vệ hắn mới đưa ra cái quyết định cấm chân ở Khuynh Nguyệt Điện. Nhưng chuyện cho tới bây giờ, hắn có bị hiểu lầm hay không đều không quan tâm, hắn quan tâm chính là hôm qua lúc tỏ rõ tâm ý cho Vũ Văn Quân Quyết thì hắn lại có thái độ lạnh nhạt.

“Cũng có thể là hắn suy nghĩ cho thái tử trong bụng ta đi. Hắn không muốn tiếp nhận tâm ý của ta, cảm thấy ta quá tham lam. Lòng ta đúng thật rất tham lam, giống như hắn nói hắn đối với ta đã rất tốt rồi, ta vẫn còn muốn tim của hắn.”

Lưu Lộng không đồng ý trừng mắt, băng kỹ tay của hắn lần nữa, đổi thuốc sang tay bên trái.

“Ngươi ngu ngốc! Thích một người yêu một người làm sao lại không quan tâm tới lòng người ta đây? Chẳng qua là đối tốt với ngươi?”

Mộ Tử Thư thở dài gật đầu.

“Tử Thư, ngươi không thể nản chí. Khi đó ta theo đuổi người nọ chạy, người nọ rõ ràng có tình ý với ta nhưng lại thủy chung không có thừa nhận, nghiêm mặt nói không quan tâm nữ nhi tình trường, không muốn dính vào chữ tình, khiến ta tức chết! Sau đó ta lại bị chọn vào cung, trong cơn tức giận ta liền vào, sau thì sao? Hắn còn không phải bị ta dắt mũi, tình nguyện hàng đêm trèo tường vào gặp ta, đuổi cũng không đi! Cho nên nói, cái loại nam nhân đứng ở chỗ cao cao tại thượng đều có dáng vẻ như vậy, chính là khinh bỉ! Không để cho hắn nêm thử một chút tư vị mất đi, hắn đến chết cũng không biết chữ tình kia viết như thế nào!”

Mộ Tử Thư không nghĩ tới Lưu Lộng cùng người yêu hắn lại trải qua đau khổ như vậy, ngược lại thấy thú vị, ít nhất bọn họ là lưỡng tình tương duyệt, cuối cùng cũng đi tới cùng nhau. Nhưng còn hắn với Vũ Văn Quân Quyết thì sao?

“Ta sẽ nghĩ biện pháp giúp ngươi ra cung.”

Lưu Lộng bôi thuốc cho hắn xong, tức giận đứng lên nói: “Ngươi có nghe trọng điểm hay không! Ta đang khích lệ ngươi a! Ta cũng khó có được lòng tốt như vậy khích lệ ngươi a!”

Mộ Tử Thư khẽ mỉm cười với hắn, vuốt cằm, hắn hiểu ý tứ của Lưu Lộng, nhưng dù sao ý tứ bọn họ cũng giống nhau.

Lưu Lộng lại nhìn hắn không nói lời nào, kiên nhẫn nói: “Ngươi năm nay bao biêu tuổi rồi?”

“Hai mươi mốt.”

Lưu Lộng hai tròng mắt sáng lên: “Ta hai mươi bốn rồi, lớn hơn so với ngươi, chính là ca ngươi, lời của ca ca chẳng lẽ ngươi không tin sao?”

Mộ Tử Thư nhìn hắn cảm thấy có chút buồn cười, hắn nhìn thế nào cũng không có dáng vẻ ca ca đi? Nhưng biết Lưu Lộng hảo tâm, vẫn là vuốt cằm cười.

Advertisements

Gửi Emo nào các ty: ◑Ω◐ (●´_`●) (づ ̄3 ̄)づ ◖♪_♪|◗٩◔‿◔۶ .(°⌣°). ٩(^O^)۶ ٩(-̮̮̃•̃) (•‿•) {•̃̾_•̃̾} ┌(^O^)┘ ٩(●̮̮̃•̃)۶ ٩(-̮̮̃-̃)۶ ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 {◕ ◡ ◕} (。◕‿◕。) |◔◡◉| (×̯×) ^( ‘-’ )^ 凸(¬‿¬)凸 ⊙̃.O ╭(╯Ε╰)╮ ╭ (╰_╯)╮ (❁´◡`❁)* ヽ(*^ワ^)ノ ✿◕ ‿ ◕✿ >‿◠) ≧✯◡✯≦♥‿♥ ◙‿◙ ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 (▰˘◡˘▰) ».« V_V ►_◄‹(•¿•)› (\/) (°,,°) (\/) ╚(•⌂•)╝ (-’๏_๏’-). Comments thôi~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s