[ĐSHC]- CHƯƠNG 33

Chương 33: Tử Thư sinh non?

Chuyện vu thuật trôi qua, trong cung khó có được sóng yên bể lặng, chớp mắt đã qua hơn một tháng. Hôm nay đã là trời đông giá rét, khí trời càng ngày càng lạnh, mơ hồ có dấu hiệu của tuyết rơi, trong bụng Mộ Tử Thư hài tử đã được tám tháng, cũng lười đi lại, mỗi ngày đều nằm ở trên giường xem sách giải buồn, hoặc cùng Vũ Văn Quân Quyết tán gẫu, đánh cờ.

Hôm đó sau khi cùng Viên Nhung nói chuyện với nhau, Viên Nhung cũng thực sự thỉnh thoảng vào cung cùng Mộ Tử Thư đánh cờ, Vũ Văn Quân Quyết gần đây bận rộn, liền nhắm một con mắt mở một con mắt coi như để hắn vào cung bồi Tử Thư giải buồn.

Khó được hôm không có gió, khí trời cũng nắng ráo, Vũ Văn Quân Quyết cố ý dành một chút thời gian ra ngoài cùng Mộ Tử Thư đi dạo.

Bên ngoài ánh mặt trời hết sức ấm áp, Mộ Tử Thư vừa mới tóm tắt xong một quyển sách liền thoái mái lơ là, cả ngày ở Khuynh Nguyệt Điện cảm giác thân thể cũng cứng ngắc. Hỏi Lan Hỏi Mai cũng thường xuyên gọi hắn đi ra ngoài dạo, nhưng hắn thủy chung không yên lòng, hài tử lớn như vậy, vạn không cẩn thận ngã rồi xảy ra chuyện thì làm sao? Tiếp tục đọc

Advertisements

[ĐSHC]- CHƯƠNG 32

Chương 32: Viên Nhung mời nói

Hoàng hậu bị phế, Toàn phi bị hàng cấp xuống làm Tần mà lại bị cấm túc nửa năm, mọi người trong hậu cung đều cảm thấy bất an, cũng không dám gây sóng gió gì.

Mộ Tử Thư đáng ra nên vô tư, nhưng mấy ngày nay tâm sự nặng nề. Một là Lưu Lộng sắp xuất cung rồi, sau này không có người nào bồi hắn giải buồn, hai là chuyện vu thuật vẫn cảm thấy có điểm không đúng.

Thấy Vũ Văn Quân Quyết tắm rửa xong tới đây, Mộ Tử Thư chống thân thể ngồi dậy.

“Sao lại ngồi dậy?”

Hôm nay đã là tháng mười hai, ngày lạnh, ban đêm càng lạnh, Vũ Văn Quân Quyết sợ hắn đông lạnh vội vàng lên giường ôm người vào trong ngực.

Mộ Tử Thư tựa vào ngực hắn, lắc đầu, “Nằm hơi mệt.”

Quấn chăn thật kỹ cho hắn, Vũ Văn Quân Quyết hôn lên trán hắn, nói: “Có tâm sự? Tên nam sủng kia phải đi, ngươi luyến tiếc sao?” Tiếp tục đọc

[ĐSHC]- CHƯƠNG 31

Chương 31: Phế bỏ Hoàng hậu

Ba ngày ước hẹn đã tới, sáng sớm bên ngoài Khuynh Nguyệt Điện xung quanh có khá nhiều tần phi, trong đó cũng có Toàn phi cùng nhận được thánh chỉ tới trước Hoàng hậu.

Các nàng cũng chỉ biết hôm nay Hoàng thượng sẽ cho mọi người một câu trả lời chắc chắn, nhưng không biết Hoàng thượng có xử trí Mộ Tử Thư thật không, trong lòng có chút thấp thỏm.

Khi bọn họ thấy Hoàng thượng cẩn thận nắm tay Mộ Tử Thư ra ngoài, trong lòng mơ hồ nghĩ tới việc xử trí Mộ Tử Thư cùng chuyện này không quan hệ rồi.

“Nô tì tham kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn phúc kim an,”

“Các vị ái phi miễn lễ.”

Chúng phi đứng dậy nhìn hướng Hoàng thượng, cũng chờ câu trả lời chắc chắn.

Vũ Văn Quân Quyết cũng không vội, không nhanh không chậm nắm tay Mộ Tử Thư chuẩn bị ngồi xuống.

Chúng phi đều cả kinh, Hoàng thượng sủng ái Mộ Tử Thư như vậy, còn cùng hắn ngồi cùng một chỗ! Tiếp tục đọc

[ĐSHC]- CHƯƠNG 30

Chương 30: Đêm điều tra Toàn Lộ Điện

Sau giờ ngọ hôm đó, Vũ Văn Quân Quyết liền tới Ngự thư phòng sử lý chính sự, mặc dù Tử Thư cùng tên nam sủng nhiều chuyện kia ở chung một chỗ khiến cho hắn không thích, nhưng nếu nghĩ đến Tử Thư ở một  mình buồn chán, giữ lại tên kia phụng bồi giải buồn cũng tốt.

Hoàng thượng không có ở đây, Lưu Lộng ở Khuynh Nguyệt Điện cũng tự do tự tại rất nhiều, ngay cả tư thế cũng thay đổi vô cùng tùy ý.

“Tử Thư ngươi vừa nãy có nghe hay không?”

Mộ Tử Thư đang cầm trà trong tay, kỳ quái nhìn hắn, “Nghe được cái gì?”

“Vừa rồi Hoàng thượng không phải nói hậu cung nhiều ngươi cũng không phải là chuyện gì tốt sao? Ngươi nói hắn có ý gì, hắn có phải hay không vì ngươi mà giải tán hậu cung a?”

Mộ Tử Thư sửng sốt, tay đang cầm chén trà nắm chặt, thật ra thì nghe được lời của Vũ Văn Quân Quyết nói nháy mắt trong thời điểm đó hắn cũng nghĩ như vậy, nhưng hôm nay có thể có được tim của hắn thì đã đủ may mắn rồi, nếu nói Nhược thủy tam thiên, chích chủ nhất biểu ẩm (có thể xem lại chương 11 =]]~~) cũng không hơn gì cái này, huống chi giải tán hậu cung không phải là chuyện dễ, hắn có thể làm bạn đã là đủ rồi, cũng không hy vọng chuyện xa vời kia. Tiếp tục đọc

[ĐSHC]- CHƯƠNG 29

Chương 29: Sơ hở vu thuật

Sáng sớm hôm sau khi Mộ Tử Thư tỉnh lại thì bên người đã không còn ai rồi, nói vậy Vũ Văn Quân Quyết đã vào triều sớm đi. Giật giật thân thể có chút đau nhức, mệt mỏi không nhớ tới, canh giờ còn sớm, không bằng ngủ thêm một lát.

Vừa định chợp mắt, cửa phòng chợt mở ra, Vũ Văn Quân Quyết mỉm cười đi vào.

“Tỉnh?”

Mộ Tử Thư sửng sốt, hắn lúc này không phải là đang tại triều quan sán sao?

“Ngươi hôm nay không vào triều sớm?”

Vũ Văn Quân Quyết nghe vậy cười khẽ, ngồi vào mép giường đỡ hắn dậy tựa vào ngực mình, kéo chăn phủ lên hắn.

“Buổi sáng đã qua, cũng sắp tới trưa rồi.”

Mộ Tử Thư kinh ngạc há miệng, hắn ngủ lâu như vậy, còn tưởng canh giờ còn sớm đây. Tiếp tục đọc

[ĐSHC]- CHƯƠNG 28

Chương 28* : Tràn đầy ôn tình

Thu hồi ánh mắt, Vũ Văn Quân Quyết ôm Mộ Tử Thư trở về tiền thính, Lưu Lộng mất hình tượng ngồi trên ghế, nhìn thấy bọn họ trở lại ngay ngắn dọn xong ngây ngốc cười.

Vũ Văn Quân Quyết mặc kệ hắn, đỡ Mộ Tử Thư ngồi xuống ghế rồi mới ngồi ở bên cạnh hắn.

“Nói một chút, ngươi chuẩn bị tra từ đâu?”

Lưu Lộng ngồi nghiêm chỉnh, nghiêm túc nhíu mày nói: “Không biết Hoàng thượng có thể đem con búp bê kia cho ta xem không?”

Vũ Văn Quân Quyết hiếm khi thấy hắn dáng vẻ nghiêm túc, liền kêu Tác Tây đem búp bê vải tới.

Lưu Lộng cẩn thận tiến lên nhìn búp bê vải, lông mày thỉnh thoảng cau lại rồi giãn ra, giống như có thể nhìn thấy cái gì đó, nhưng nửa ngày vẫn không có lời nói nào.

Vũ Văn Quân Quyết mới đầu còn kiên nhẫn uống trà chờ đợi, sau cũng không còn hăng hái, tên nam sủng nhiều chuyện kia quả nhiên không thể nào có cái bản lãnh gì, trầm giọng nói: “Có nhìn ra cái gì không?”

Lưu Lộng thẳng lưng đổ mồ hôi lạnh, nhưng vẫn làm bộ nghiêm túc nghiên cứu, nghiêm túc nói: “Hoàng thượng chớ nóng vội, có rất nhiều đầu mối nhỏ, để Lưu Lộng xem kỹ một phen.”

Mộ Tử Thư ở bên bất đắc dĩ uống một hớp trà, Vũ Văn Quân Quyết không biết, hắn còn có thể biết sao? Lưu Lộng căn bản không hiểu cái gì, chẳng qua là có một chút vụng về, hắn căn bảng muốn mang con búp bê vải kia về cho tên Cổ vương nhìn.

Đang muốn lên tiếng giải vây cho Lưu Lộng, liền nghe được Lưu Lộng đột nhiên hỏi: “Con búp bê vải này để sau ta cẩn thận tra xét, bây giờ ta muốn biết rõ tại sao búp bê vải này lại xuất hiện trong phòng Mộ Tử Thư?”

Mặc dù nửa câu đầu Lưu Lộng khiến cho Vũ Văn Quân Quyết không hài lòng, nhưng còn nửa câu sau của hắn thành công khiến cho Vũ Văn Quân Quyết cùng Mộ Tử Thư chú ý.

Vũ Văn Quân Quyết nhìn về phía Mộ Tử Thư, “Cái này ta cũng muốn hỏi ngươi, ngươi có để cho người nào vào trong phòng của ngươi?”

Mộ Tử Thư bây giờ  cũng mới nghĩ đến vấn đề này, không khỏi sửng sốt, tẩm phòng của hắn trước nay chỉ có hắn cùng Vũ Văn Quân Quyết, thỉnh thoảng Hỏi Lan cùng Hỏi Mai cũng sẽ vào phục vụ, nhưng Hỏi Lan cùng Hỏi Mai sẽ tuyệt đối không hãm hại hắn, vậy là người nào? Chẳng nhẽ là có người khác lẻn vào?

Lưu Lộng thấy bọn họ bị cái vấn đề này hấp dẫn lực chú ý, âm thầm thở vào nhẹ nhõm, “Hôm đó Toàn phi dẫn người tới điều tra, búp bê vải kia có phải là do bọn họ chuẩn bị, sau đó làm bộ lục soát thấy ở trong phòng công tử?”

Lưu Lộng suy đoán hoàn toàn không phải không có đạo lý, Vũ Văn Quân Quyết nhíu mày, sau đó hủy bỏ suy đoán này. Nếu Toàn phi giở trò, loại phương thức này không khỏi quá mạo hiểm, khó có thể sẽ không có người nhìn thấy, huống chi Toàn phi dầu gì cũng là công chúa Mặc Kỳ, cũng biết nhiều về tranh đấu hậu cung, không đến mức ngu xuẩn như vậy.

Vũ Văn Quân Quyết nhìn Lưu Lộng, “Ngươi cảm thấy là Toàn Phi?”

Lưu Lộng nghe Mộ Tử Thư nói qua kế hoạch của Toàn phi, lúc này đương nhiên chọn Toàn phi đầu tiên, “Không phải nàng còn có thể là ai?”

Không có bằng chứng còn mang theo khí lực hùng hậu, Vũ Văn Quân Quyết càng cảm thấy cái tên nam sủng nhiều chuyện kia không có bản lãnh gì, chỉ biết nói xuông.

“Toàn phi dùng vu thuật hại chết hài tử của mình?”

Lưu Lộng nghe Vũ Văn Quân Quyết nói như vậy thì trong lòng thầm bất mãn, cho là Vũ Văn Quân Quyết che chở Toàn phi, kích động nói: “Sao lại không thể? Tử Thư được ân sủng như vậy, nữ nhân kia vì tranh thủ tình cảm có cái gì không làm được, đứa bé trong bụng của nàng có phải trong bụng ngươi hay không còn chưa biết được!”

Vừa dứt lời, Vũ Văn Quân Quyết liền trầm mặt.

Lưu Lộng cũng sửng sốt, hắn vừa rồi đã nói cái gì không nên nói?

Mộ Tử Thư bị lời của Lưu Lộng dọa cho hết hồn, chuyện như vậy sao lại có thể tùy tiện nói ra khỏi miệng! Ô nhục con cháu Hoàng tộc phải tội chém đầu!

Thấy sắc mặt sa sầm của Vũ Văn Quân Quyết, Mộ Tử Thư có phần bận tâm nhìn hắn, cẩn thận giải thích: “Quyết, Lưu Lộng trước nay nói chuyện không suy nghĩ trước sau, ngươi không cần để trong lòng.”

Lưu Lộng lặng lẽ ngồi ở một bên không dám nói lời nào nữa, mặc dù việc Mộ Tử Thư nói hắn nói chuyện không suy nghĩ có chút bất mãn.

Vũ Văn Quân Quyết sờ tay Mộ Tử Thư, liếc Lưu Lộng một cái, từ chối cho ý kiến, sắc mặt cũng tốt hơn nhiều, giống như căn bản không thèm để ý hài tử Toàn phi có phải là hải tử của hắn hay không.

Mộ Tử Thư thấy hắn không tức giận liền thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại có chút buồn, hắn cũng muốn nói cho Vũ Văn Quân Quyết biết hài tử đó không phải của hắn, nhưng hôm nay Toàn phi sinh non rồi, hết thảy đều không có ý nghĩa, cũng không có chứng cớ.

“Có thể nghĩ xem ai lẻn vào tẩm phòng ngươi?”

Mộ Tử Thư vừa rồi cũng cẩn thận suy nghĩ, nếu nói có người lẻn vào Khuynh Nguyệt Điện, đó chính là cái bóng trắng hôm đó rất khả nghi, hắn khi đó còn nghĩ mình nằm mộng, hôm nay xem ra sợ là sự thật.

“Hôm ngươi đến phủ Nguyên soái đêm đó, ta thấy được ngoài cửa có một bóng trắng lướt qua, ra cửa nhìn xem cũng không có người nào, ngươi nói có phải đêm hôm đó?”

“Khẳng định chính là ngày đó!” Lưu Lộng kích động nói: “Lúc ngươi ra cửa tra xét, cái bóng trắng đó cùng lúc vào phòng ngươi! Nhất định là như vậy!”

Vũ Văn Quân Quyết không muốn để ý đến tên nam sủng nhiều chuyện kia, cau mày nhìn Mộ Tử Thư nói: “Sao không nói?”

“Khi đó ta nghĩ là mình nằm mơ, vì vậy cũng không để trong lòng.”

Vũ Văn Quân Quyết vuốt cằm, bây giờ nhớ tới, lúc đó Tác Tây cũng đề cập qua Tử Thư nửa đêm như là nằm mơ thấy gì, đứng dậy một lần. Nói như vậy chính là khi đó có người nhân cơ hội lẻn vào phòng động tay động chân.

“Ngươi cần mấy ngày có thể tra rõ?”

Lưu Lộng vòng vo đảo mắt, ở trong lòng lặng lẽ tính một chút, nói: “Ba ngày.”

Vũ Văn Quân Quyết không thể tin được nhìn hắn, “Nếu ba ngày không tra được?”

Lưu Lộng trừng mắt, thế nào nguyện điều tra tra không ra cò phải trị tội sao? Bất quá vừa mới nghĩ, điều này không phải là cơ hội tốt để lợi dụng sao?.

“Vậy liền phạt ta cấm chân một tháng như thế nào?”

Vũ Văn Quân Quyết hừ nhẹ một tiếng, bất trí khả phủ (từ chối cho ý kiến).

Lưu Lộng lại nói: “Nếu ta a ngày tra ra được, Hoàng thượng có thể đáp ứng Lưu Lộng một thỉnh cầu nho nhỏ?”

Được voi đòi tiên, Vũ Văn Quân Quyết nhìn hắn, nghe không ra giọng hỏi: “Thỉnh cầu gì?”

Lưu Lộng vui mừng, cười nói: “Ta muốn ra cung.”

Vũ Văn Quân Quyết nhíu mày, có chút ngoài ý muốn, “Ra cung?”

Lưu Lộng biết Mộ Tử Thư còn chưa đem chuyện hắn ra ngoài vung trộm nói cho Vũ Văn Quân Quyết nghe, cũng không dám nói lỡ miệng, đáng thương nói: “Bây giờ chỉ có duy nhất công tử được Hoàng thượng ân sủng, Lưu Lộng cũng không thể ở nơi này cô độc chết già? Yêu một người chính là chuyện cả đời, Lưu Lộng cũng không hy vọng xa vời được Hoàng thượng nhớ rõ đã từng ân sủng qua ta, Hoàng thượng đối với công tử thật tốt, Lưu Lộng cũng chỉ muốn ra cung tìm một mối nhân duyên thôi.”

Lưu Lộng nói đạo lý rõ ràng, Vũ Văn Quân Quyết cầm tay Mộ Tử Thư ngắm nghía, cũng không nói cái gì không tốt, trong lòng có chúy ước gì Lưu Lộng sớm ngày rời khỏi Hoàng cung, hắn tuyệt đối không muốn nhìn thấy tên nam sủng nhiều chuyện này.

Lưu Lộng đợi nửa ngày không được đáp án, có chút nóng nảy bĩu môi vơi Mộ Tử Thư.

Mộ Tử Thư thấy ý hắn, không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ nhìn về phía Vũ Văn Quân Quyết, thay Lưu Lộng xin xỏ: “Quyết, không bằng đáp ứng hắn, Lưu Lộng từng nói cuộc sống trên đời này hy vọng có thể tìm được một người thật lòng yêu nhau, ở trong cung hắn không thể thực hiện được nguyện vọng này.”

Vũ Văn Quân Quyết nhìn Mộ Tử Thư, cảm thấy hai người này một đáp một đương, một xướng một họa, nhất định là có một bí mật nhỏ gì hắn không biết, biết Mộ Tử Thư đối với tâm ý của hắn, hắn cũng không khẩn trương.

“Hảo, chỉ cần ngươi có thể trong vòng ba ngày tra rõ, trẫm liền đáp ứng thỉnh cầu của ngươi.”

Trong lòng Lưu Lộng vui mừng, vội vàng đứng dậy liên tiếp nói lời cảm ơn với Vũ Văn Quân Quyết.

“Cảm ơn Hoàng thượng, cám ơn Hoàng thượng, Lưu Lộng sẽ trở về hảo hảo nghiên cứu con búp bê vải này, Lưu Lộng cáo lui.”

Vũ Văn Quân Quyết nhìn Lưu Lộng hoan khoái chạy ra tiền thính, hơi nhíu mi, nghiên cứu búp bê vải còn không phải là phải đi về nghiên cứu?

Nhìn Mộ Tử Thư bên cạnh, ngữ ý bất minh nói: “Người này bí mật nhỏ ngược lại thật nhiều.”

Mộ Tử Thư cả khinh, cũng không biết hắn có biết cái gì hay không, lúng túng lắc đầu cười, không biết trả lời như thế nào.

Vũ Văn Quân Quyết cười thầm, hiếm thấy được người này lúng túng như vậy, hắn có chút mong đợi bí mật của bọn họ là gì a.

Qua vãn thiện, vì tay Mộ Tử Thư còn chưa tốt, Vũ Văn Quân Quyết tự mình tắm rửa cho hắn. Mặc dù hai người đã sớm có tiếp xúc da thịt, nhưng Vũ Văn Quân Quyết thay hắn tắm rửa là lần đầu tiên, Mộ Tử Thư không khỏi có chút thẹn thùng túng quẫn.

Vũ Văn Quân Quyết đứng bên cạnh dục trì, nhìn hắn ngâm mình trong nước nóng, dáng vẻ lúng túng, bụng dưới không khỏi căng thẳng. Mặc dù hắn thường xuyên ở lại Khuynh Nguyệt Điện, nhưng suy tính đến hài tử trong bụng Tử Thư, bọn họ cũng ít làm chuyện ấy, lần trước cũng đã là đêm trước khi hắn đi săn thú, khoảng cách bây giờ cũng gần tháng rồi.

Mộ Tử Thư thoải mái ngâm mình trong nước, nhiệt khí ấm áp khiến mặt hắn có chút hồng, thấy Vũ Văn Quân Quyết nửa ngày không có động tĩnh, không khỏi nghiêng đầu nhìn hắn, vừa nhìn liền thấy trong mắt hắn tràn đầy dục vọng.

Nghĩ đến chuyện thân thể mình không thể thường xuyên thị tẩm, đối với Vũ Văn Quân Quyết cũng có chút áy náy, châm trước một phen, nhìn hắn nói: “Quyết, ngươi có muốn tắm cùng nhau không?”

Vũ Văn Quân Quyết chợt nắm chặt hai tay, trong mắt dục vọng càng mãnh liệt, vốn định nhịn vì thân thể Tử Thư đến bây giờ lý trí cũng sụp đổ, suy tư một lát liền cởi quần áo vào trong dục trì tắm rửa cùng hắn.

Vừa vào trong ao Vũ Văn Quân Quyết liền ôm Mộ Tử Thư, tay đặt sau ót, hôn lên môi hắn, xâm nhập liếm lộng, cực hạn triền miên, hồi lâu sau mới buông hắn ra.

Mộ Tử Thư bị hắn hôn có chút không thở nổi, mở ra hai tròng mắt phủ sương, dựa vào hắn thở hổn hển.

Hai người căn bản chỉ còn thiếu chuyện đó, sau khi tỏ rõ tâm ý với nhau, Vũ Văn Quân Quyết càng cảm thấy yêu Mộ Tử Thư hơn, lúc này sắp không thể khắc chế dục vọng của mình. Nhưng trong bụng Tử Thư còn có hoàng nhi, cũng sắp bảy tháng rồi, Vũ Văn Quân Quyết không dám khinh xuất, chỉ sợ đả thương Tử Thư cùng hài tử, không thể làm gì hơn là dùng nội lực bình ổn dục vọng.

Mộ Tử Thư vốn là chuẩn bị xong làm chuyện kia, tựa vào ngực Vũ Văn Quân Quyết đợi nửa ngày cũng không thấy động tĩnh gì, ngẩng đầu lên nhìn hắn, thấy trong mắt dục vọng dần dần phai nhạt, cũng hiểu hắn nhất định khắc chế mình, không khỏi có chút đau lòng.

Loan loan khóe miệng, Mộ Tử Thư ngẩng đầu hôn lên môi Vũ Văn Quân Quyết, nhẹ giọng nói: “Quyết, ta có thể.”

Vũ Văn Quân Quyết trầm mặt nhìn hắn, dục vọng vừa mới phai nhạt trong nháy mắt lại tăng lên, lần này lý trý triệt để bị bẻ gãy, nghĩ đến bọn họ còn chưa làm chuyện này trong nước bao giờ, Vũ Văn Quân Quyết câu môi, mang theo dục vọng tràn đầy hôn Mộ Tử Thư.

Mộ Tử Thư dịu dàng đáp lại, Vũ Văn Quân Quyết động tác mặc dù không thô lỗ nhưng cũng lo lắng cho hài tử, vừa chịu đựng dục vọng vừa cẩn thận chú ý không làm thương tổn hải tử.

“Quyết, nhẹ một chút…”

Vũ Văn Quân Quyết thời khắc chú ý đến tình trạng của Mộ Tử Thư, nghe được hắn kêu đau, vội vàng đẩy nhẹ lực tác thủ. Thay người thoát lực trong người rửa sạch sau liền ôm hắn trở về giường, ôm lấy hắn, hai người một đêm ngủ ngon.

[ĐSHC]- CHƯƠNG 23

Nãy dẫn link mới biết …. ơ thế mình không up chương 23 lên à >.< thực xin lỗi vì sự sơ sót này a~ *cúi đầu*

—————————–

Chương 23: Mất trang sức

Vũ Văn Quân Quyết săn thú trở về đã được nhiều ngày, sau khi trở về xử lý chuyện của Hoàng hậu, hiện tại tấu chương cũng xếp đống thật lớn. mấy ngày nay vẫn bận xử lý tấu chương cùng chính sự. thật vất vả mới có một khoảng thời gian nghỉ trưa, cùng Mộ Tử Thư ngồi ở ngự hoa viên, tản bộ ở Lưu Túy Hồ.

Hải tử trong bụng Mộ Tử Thư cũng đầy sáu tháng, thỉnh thoảng muốn ra ngoài một chút nhưng lại cảm giác phiền toái, chỉ sợ không cẩn thận ngã sẽ làm bị thương đến hài tử. có Vũ Văn Quân Quyết phụng bồi ngược lại yên tâm rất nhiều cũng nhẹ nhõm rất nhiều.

Sợ hắn đi mệt mỏi, Vũ Văn Quân Quyết kéo hắn đến tiểu đình nghỉ ngơi một chút.

Ven hồ gió lớn, Vũ Văn Quân Quyết khép lại áo khoác, nói: “Gần đây Hoàng nhi có nháo ngươi không?”

Mộ Tử Thư khẽ mỉm cười, vẻ mặt cưng chiều, “Hoàn hảo, Hoàng nhi thật biết điều.”

Vũ Văn Quân Quyết cười khẽ, hài lòng vuốt cằm, cầm tay hắn khẽ vuốt ve.

“Chờ hoàng nhi xuất thế, dàn xếp truyện trong cung xong, trẫm liền gẫn ngươi ra cung vui chơi một chút như thế nào?”

Hai tròng mắt Mộ Tử Thư sáng lên, hắn vẫn cho là nếu như lưu lại ở bên người Vũ Văn Quân Quyết thế nào cũng ở trong cung một đời, không nghĩ tới có thể ra ngoài cung. Hai mươi năm trước bị giam ở nơi kia cũng chưa bao giờ ra ngoài, lời của Vũ Văn Quân Quyết cũng là thật nó cũng sẽ khảm trong tim hắn.

Nhưng nghĩ đến hài tử vẫn có chút không yên lòng hỏi: “Còn Hoàng nhi?”

“Trẫm sẽ tìm một bà vú chiếu cố tốt cho Hoàng nhi, hai chúng ta hai đại nam nhân hiểu thế nào được chiếu cố cho hài tử.”

Mặc dù Vũ Văn Quân Quyết nói có lý, tìm một bà vú là cần thiết, nhưng vừa nghĩ tới ra cung du ngoạn không thể mang theo hài tử bên người còn là từ một người xa lạ chiếu cố, Mộ Tử Thư trong lòng có chút không yên.

“Ta có thể học, ta có thể chiếu cố hoàng nhi.”

Vũ Văn Quân Quyết nhìn bộ dáng gấp gáp của Mộ Tử Thư, trấn an vỗ tay hắn, “Hoàng nhi nhỏ như vậy nếu như mang theo sẽ nguy hiểm, trẫm sẽ kêu Tác Tây ở lại chiếu cố hoàng nhi, huống chi còn có Hỏi Lan Hỏi Mai.?”

Đích thực có Tác Tây Hỏi Lan Hỏi Mai chiếu cố hắn cũng có thể yên tâm, nhưng bịn hắn cùng ra cung, những người trong hậu cung sẽ bỏ qua cho hoàng nhi sao? Mộ Tử Thư vẫn còn có chút lo lắng, nếu không phải có thể đảm bảo an toàn cho hoàng nhi, còn không bằng không ra cung.

Vũ Văn Quân Quyết nhìn thấy hắn vẫn cau mày, đúng là bất đắc dĩ thở dài, ôm người vào trong ngực, “Thôi, còn sớm, chờ hoàng nhi xuất thế chúng ta thương lượng lại như thế nào?”

Mộ Tử Thư gật đầu, đột nhiên cảm giác có chút buồn cười, hài tử còn hơn ba tháng nữa mới sinh, bọn họ không ngờ đã suy nghĩ đến chuyện sau đó rồi.

“Đứng rồi, còn chưa hỏi ngươi, hôm đó ngươi đi phủ Nguyên soái, Viên Nguyên soái đối với chuyện Hoàng hậu có gì bất mãn không?”

Vũ Văn Quân Quyết hừ nhẹ, nói: “Hảo muội muội của hắn ác độc như thế, mặt mũi hắn còn có thể bất mãn? Cũng may Viên gia trung thành, trẫm lần này cho hắn mặt mũi, nhưng nếu có lần sau nữa, coi như trẫm xử tử Hoàng hậu Viên gia cũng sẽ không có nửa câu oán hận.”

Mộ Tử Thư vuốt cằm, biết Nguyên soái không có bất mãn hắn cũng yên lòng, dù sao đó là Binh mã đại nguyên soái, coi như Vũ Văn Quân Quyết cũng không thèm để ý nhưng nếu Nguyên soái phản bội, nhất định sẽ có phiền toái.

Nhìn sắc trời một chút, đã là giờ Mùi, nghĩ đến Vũ Văn Quân Quyết vẫn còn khá nhiều chính sự chưa xử lý, liền nói: “Quyết, chúng ta trở về thôi, ngươi cũng nên xử lý chính sự rồi.”

Vũ Văn Quân Quyết biết hắn quan tâm, cũng sợ hắn ở lâu dễ nhiễm phong hàn, vuốt cằm đỡ hắn về Khuynh Nguyệt Điện, lại kêu Hỏi Mai đem đến một chén nước gừng giữ ấm, lúc này mới trở về Ngự thư phòng xử lý chính sự.

Hoàng thượng tốt với công tử như vậy, Hoàng hậu bây giờ lại đang chịu phạt, Hỏi Lan Hỏi Mai gần đây trên mặt luôn vui vẻ cười, thỉnh thoảng cũng trêu đùa công tử vài câu, Mộ Tử Thư biết các nàng đang cao hứng cũng không so đo cùng với các nàng.

Vũ Văn Quân Quyết vừa mới đi không lâu, Lưu Lộng lại nghênh ngang tới Khuynh Nguyệt Điện.

“Yêu yêu, tình nồng ý mật, tình nồng ý mật, cũng không biết có nghĩ tới cái người đáng thương chỉ có thể hàng đêm vụng trộm.”

Hỏi Lan Hỏi Mai cười khúc khích, biết Lưu Lộng không có ác ý đối với các nàng, cũng đi xuống làm chuyện của mình.

Mộ Tử Thư có người phụng bồi tâm tình cũng cực tốt, cười nói: “Ta sẽ không quên, ngược lại, ngươi luôn nói mình vụng trộm, ta lại không biết đối tượng vụng trộm của ngươi là người phương nào.”

Lưu Lộng vẻ mặt đắc ý ngồi xuống ghế bên cạnh hắn, kiêu ngạo nói: “Chắc chắn khong kém hơn so với Hoàng thượng, chẳng qua không phải là người trung nguyên.”

Mộ Tử Thư có chút ngạc nhiên: “Kia là người phương nào?”

Lưu Lộng hắc hắc cười, một bộ dáng vẻ cho rằng ngươi cũng không đoán được.

“Hắn là Miêu Cương cổ vương, lại hại không? Y thuật, thuốc thuật, cổ thuật, vu thuật không cái gì hắn không biết.”

Miêu Cương cổ vương, Mộ Tử Thư chưa từng nghe qua, trên sách ngược lại thấy qua, nghe nói cổ thuật so với độc dược còn đáng sợ hơn.

“Ngươi ở trong nội cung, hắn ở Miêu Cương, các ngươi như thế nào quen biết?”

Vẻ mặt Lưu Lộng hạnh phúc, tựa lưng vào ghế nhớ lại: “Ta năm ngoái vào cung, trước đó chúng ta ở tại một tiệm thuốc ta quen biết, hắn với ta chính là nhất kiến chung tình, gặp lại khuynh tâm! Đó cũng không có biện pháp, ai bảo ta dáng dấp ngọc thụ lâm phong anh tuấn tiêu sái đây? Sau đó hắn mãnh liệt theo đuổi ta một thời gian sau ta cung chấp nhận hắn, sau đó lại quen ngươi.”

Mộ Tử Thư hé miệng, biết Lưu Lộng giả bộ, vừa nói láo liên thiên, đoạn văn này đích thực dồn lại cũng chỉ có một câu ‘Năm ngoái vào cung, trước cửa tiệm thuốc quen biết’ thôi.

“Nếu hắn là Miêu Cương cổ vương sợ rằng bản lãnh không nhỏ, vì sao ngươi còn phải vào cung?”

Lưu Lộng bỗng nhiên náo loạn mặt đỏ chót hét lên: “Ta tự nhiên có lý do, ngươi quản nhiều như vậy làm gì, trông nom Hoàng thượng của ngươi thật tốt là được!”

Mộ Tử Thư bất đắc dĩ bĩu môi, hắn không muốn nói cũng không tiện hỏi nhiều, bất quá từ những tơ hồng nổi trên mặt kia, tất nhiên có lý do không bình thường vào cung rồi.

Thấy hắn khó có được an tĩnh lại không nháo, Mộ Tử Thư cười cười lại không nói thêm gì nữa, đưa tay sờ sờ trang sức bên hông, chợt sắc mặt tái nhợt, đứng thẳng lên, cúi đầu vừa nhìn, trang sức Vũ Văn Quân Quyết đưa cho hắn bây giờ lại không thấy đâu!

Sao lại không thấy? Hôm nay treo ở bên hông, cùng Vũ Văn Quân Quyết tản bộ cũng vẫn còn bên hông, chẳng nhẽ là đánh rơi bên đường?

Lưu Lộng thấy hắn chợt đứng lên sợ hết hồn, lại thấy sắc mặt hắn tái nhợt, hiếm thấy quan tâm hỏi: “Ngươi làm sao vậy?”

Mộ Tử Thư không trả lời hắn, ngay cả áo khoác cũng không choàng thêm vừa chạy ra ngoài luôn. Lưu Lộng kinh ngạc vội vàng đuổi theo sát hắn.

Cũng không biết đánh rơi trang sức ở đâu, Mộ Tử Thư không buông tha một chỗ nào, từ sau khi ra cửa liền cúi người tìm kiếm.

“Uy, ngươi đến tột cùng là tìm thứ gì, ngươi nói ta giúp ngươi cùng nhau tìm a.”

Mộ Tử Thư dừng một chút, nhìn hắn nói: “Là một miếng trang sức màu xanh lam trong suốt.”

Lưu Lộng thấy bộ dáng gấp gáp của hắn, hung hăng thở dài, khóc tay nói: “Tốt tốt ta biết, ta giúp ngươi tìm, nhất định là Hoàng thượng cho ngươi, ngươi đừng vội, cẩn thận một chút.”

Mộ Tử Thư vuốt cằm, tiếp tục cúi người tìm những chỗ đã đi qua.

Lúc này vừa đúng lúc ánh mặt trời chiếu xuống, trang sức kia nhất định trở lên nổi bật hơn, cũng không khó để tìm ra được, nhưng Mộ Tử Thư cùng Lưu Lộng dọc theo Ngự Hoa Viên tìm cũng không nhìn thấy miếng trang sức kia.

Mộ Tử Thư ngồi ở trong đình Ngự Hoa Viên nghỉ ngơi, trong lòng cũng nháo nhào không bình tĩnh được. Đó là vật Vũ Văn Quân Quyết đưa cho hắn, hắn rất thích, mới đeo có sáu ngày như thế nào lại tìm không thấy đây!

Lưu Lộng xưa nay cảm thấy Mộ Tử Thư dịu dàng lạnh nhạt, chưa từng thấy qua bộ dáng gấp gáp của hắn, nói vậy trang sức kia đối với hắn mà nói nhất định vô cùng quan trọng, an ủi: “Đừng nóng vội, có lẽ là đánh rơi ở nơi nào đó, nhất định có thể tìm được.”

Mộ Tử Thư gật đầu, cũng không biết có nghe thấy lời nói của Lưu Lộng hay không.

Cảm giác bên trái có cái gì chợt lóe sáng, Mộ Tử Thư quay đầu nhìn, là Toàn phi cùng nha hoàn đang đi về phía bên này, trên tay Toàn phi chính là miếng trang sức đó!

Mộ Tử Thư trong lòng giật mình, không biết vì sao nhìn thấy miếng trang sức ở trong tay người khác trong lòng hắn lại có điểm không thoải mái. Nhìn Toàn phi thảo luận cùng nha hoàn về miếng trang sức kia, Mộ Tử Thư nắm chặt tay, đứng dậy đi về phía các nàng.

Mộ Tử Thư đi tới trước mặt Toàn phi, nhìn miếng trang sức kia, nói thẳng: “Đó là của ta, xin trả lại cho ta.”

Toàn phi nhíu mày, cười nói: “Bổn cung còn tưởng là Mộ công tử chợt chặn đường của bổn cung là muốn làm cái gì, nguyên lai là vì miếng trang sức này. Đây là bổn cung nhặt được, Mộ công tử nếu nói là của ngươi, chứng cớ đâu?”

Mộ Tử Thư nhíu mày, nụ cười ôn khòa khó có được treo lên, ngược lại thần sắc có chút lãnh ý: “Ngươi nhìn xem, bên trong trang sức kia có một chữ ‘Thư’.”

Toàn phi nghi ngờ nhìn hắn, đem trang sức giơ lên, đón ánh mặt trời tỉ mỉ nhìn, quả thật có một chữ ‘Thư’. Nhưng nàng lại lắc đầu, đem trang sức quơ quơ trước mặt Mộ Tử Thư, cười nói: “Mộ công tử hình như nhận lầm, trong này không có chữ.”

Mộ Tử Thư hai tay nắm quyền, nhẫn nhịn, nghĩ tới chuuyeejn Vũ Văn Quân Quyết đưa cho hắn, cuối cùng vẫn còn chợt xuất thủ đoạt lại trang sức trong tay Toàn phi.

Trang sức vốn là bị Toàn phi nắm ở trong tay, Mộ Tử Thư chẳng qua cũng chỉ là cầm lấy, cũng không có đụng Toàn phi, nhưng Toàn phi đột nhiên té xuống đất, vuốt bụng nhìn chằm chằm Mộ Tử Thư.

“Mộ công tử, ngươi….Bổn cung đau bụng quá…”

Mộ Tử Thư cả khinh, chuyện vừa rồi đột ngột xảy ra, hắn cũng không nhớ rõ có động tới Toàn phi hay không. Mặc dù trong bụng Toàn phi không phải là của Vũ Văn Quân Quyết nhưng dù sao cũng là một sinh mạng.

“Nương nương, ngươi làm sao vậy? Bay đâu a! Mau tới cứu người a!

Thị vệ lân cận rối rít chạy tới, Lưu Lộng nhịn không được hét lên: “Bộ dáng xinh đẹp như vậy thì ra cũng chỉ là một yêu phụ! Tử Thư căn bản không có đụng tới ngươi! Ngươi giả bộ cái rắm a!”

Mộ Tử Thư lôi kéo Lưu Lộng, hướng hắn lắc đầu.

“Các ngươi đưa Toàn phi nương nương về Toàn Lộ Điện, gọi thái y giúp nàng xem một chút.”

“Vâng, công tử.”

Mộ Tử Thư nhìn thị vệ đưa Toàn phi đi, trong lòng cũng không biết có cái tư vị gì, Toàn phi nếu như sinh non chính là sai lầm của hắn, nếu không có sinh non, kia cũng không phải là huyết mạch hoàng thất, giữ lại cũng là mối họa.

Nhìn trang sức trong tay, Mộ Tử Thư thở dài, cùng Lưu Lộng trở về Khuynh Nguyệt Điện.

Trở lại Khuynh Nguyệt Điện Lưu Lộng đối với vị Toàn phi kia mắng to một trận, Mộ Tử Thư lại ngồi không nói gì, tựa như có chút hoảng thần. Lưu Lộng cảm thấy không thú vị, không lâu liền rời đi.

Nhanh đến thời điểm vãn thiện, Vũ Văn Quân Quyết tới Khuynh Nguyệt Điện, thấy Mộ Tử Thư cầm trang sức bên hông ngẩn ra, có chút kỳ quái.

“tử Thư, trang sức này làm sao?”

Mộ Tử Thư nhìn thấy Vũ Văn Quân Quyết vội vàng đứng lên, lôi kéo hắn nói: “Quyết, ngươi đến thăm Toàn phi đi.”

Vũ Văn Quân Quyết sắc mặt khó coi, nghi ngờ hắn, “Sao lại nói chuyện này?”

Mộ Tử Thư vẫn còn sợ vì sai lầm của mình mà đả thương một sinh mạng, không giấu giếm đem chuyện buổi chiều kể cho Vũ Văn Quân Quyết nghe.

Vũ Văn Quân Quyết nghe xong, ôm người vào ngực nói: “Không sao, nếu Toàn phi sinh non sẽ có người tới bẩm báo cho trẫm, không phải chỉ té một cái sao, có thể có chuyện gì?”

Vũ Văn Quân Quyết trấn an Mộ Tử Thư rất tốt, cũng yên lòng. Đối với lời nói của hắn ngược lại có chút buồn cười, cái gì gọi là ‘Không phải chỉ té một cái, có thể có chuyện gì’, người mang bầu không cẩn thận đụng ngã cũng có thể dẫn đến sinh non, Quyết thật là không thèm để ý đến hài tử của Toàn phi.

Nghĩ tới đây, Mộ Tử Thư mới phát hiện, Vũ Văn Quân Quyết tựa hồ chỉ để ý đến hài tử của hắn, đối với hài tử của Toàn phi chưa bao giờ quan tâm thừa thãi, có chút nghi ngờ hỏi: “Quyết vì sao không để ý tới hài tử của Toàn phi?”

Vũ Văn Quân Quyết câu môi cười, vuốt lưng Mộ Tử Thư nói: “Trẫm chỉ muốn hoàng nhi của chúng ta.”